ta là một là riêng là thứ nhất

Thơ tình Xuân Diệu trước năm 1945

--- Lê Hương Giang ---

Bạn đang xem: ta là một là riêng là thứ nhất

Thơ Xuân Diệu là đỉnh điểm của trào lưu Thơ mới nhất. Sự xuất hiện nay của ông bên trên đua đàn vẫn thêm phần ra quyết định cho việc toàn thắng của trào lưu Thơ mới nhất. Năm 1941, Lúc viết lách Thi nhân nước Việt Nam, Hoài Thanh, Hoài Chân đã nhận được xét "Thơ Xuân Diệu là mối cung cấp sinh sống rào rạt trước đó chưa từng sở hữu ở vùng sông núi lặng lẽ này". Tiếp tiếp sau đó, Vũ Ngọc Phan nhập Nhà văn tiến bộ mang lại rằng: "Thơ Xuân Diệu thắm thiết, nồng thắm nhất trong những căn nhà Thơ mới", "là người mang về mang lại thơ nhiều cái mới nhất nhất". Nguyễn Đăng Mạnh thì nhận định rằng "Xuân Diệu là thi sĩ của niềm gửi gắm cảm không còn bản thân thân thiện loài người và loài người, một trừng trị hiện nay về niềm sung sướng tuyệt hảo nhưng mà cuộc sống thường ngày trần thế này vẫn ban trừng trị mang lại nhân loại". Lê Đình Kỵ nhập chuyên nghiệp luận Thơ mới nhất những bước thăng trầm vẫn khẳng định: "Xuân Diệu xuất hiện nay nhập trào lưu Thơ mới nhất với toàn bộ lòng si mê yêu thương đời". Trong trong năm 1990, nhiều căn nhà phân tích cũng có thể có những đánh giá tương tự động.

Ngay từ thời điểm năm 1930, nhập lời nói tựa viết lách mang lại tập dượt Thơ Thơ, Thế Lữ đã nhận được xét: "Xuân Diệu là 1 người của đời, một đứa ở thân thiện loại người. Lầu thơ của ông kiến thiết bên trên khu đất của một tấm lòng dân lừa lọc, ông đang không trốn rời và lại còn lưu luyến cõi đời".

Chính "nguồn sinh sống rào rạt", "lòng si mê yêu thương đời", "quyến luyến cõi đời" vẫn đem về mang lại thơ Xuân Diệu những đường nét mới nhất kỳ lạ. Nói như người sáng tác Thi nhân Việt Nam: "Xuân Diệu tiên tiến nhất trong những thi sĩ mới". Cái mới nhất ở đó là một mạch sinh sống mới nhất, một cơ hội xúc cảm vừa được thể hiện nay bởi vì một ngôn từ, một giọng điệu mới nhất kỳ lạ trước đó chưa từng sở hữu. Đó là kỹ năng miêu tả những lắc cảm tinh xảo của cái tôi cá thể thành viên, tạo ra một đổi mới xứng đáng ghi nhận đối với thơ truyền thống cuội nguồn.

Trong thơ truyền thống cuội nguồn, loài người trở thành bé bỏng nhỏ, tan biến đổi nhập dải ngân hà, hoặc loài người hướng đến cái linh nghiệm, cái siêu việt. Trong thơ Xuân Diệu, loài người cá thể được ý thức và xác minh như thể trung tâm của dải ngân hà, "Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất". cũng có thể thưa, cho tới Xuân Diệu, cái tôi cá thể thực sự được giải hòa. Nhà thơ tuyên bố rất là thực tình những xúc cảm thiết buông tha, mạnh mẽ của trái khoáy tim tràn trề, cháy bỏng:

Ta mong muốn ôm
Cả sự sinh sống mới nhất chính thức mơn mởn
Ta mong muốn riết mây đem và dông lượn
Ta mong muốn say cánh bướm với tình yêu
Ta mong muốn thâu nhập một chiếc hít nhiều
Và sông núi và cây và cỏ rạng
Cho ngà ngà hương thơm thơm ngát, mang lại vẫn ăm ắp ánh sáng
Cho no nê thanh sắc của thời tươi
Hỡi Xuân hồng tớ mong muốn gặm nhập ngươi.

(Vội vàng)

Vội vàng là phiên bản tuyên ngôn của niềm khát sinh sống và thèm yêu thương cho tới mạnh mẽ. Chính khát vọng sinh sống mạnh mẽ, yêu thương cuồng sức nóng ấy vẫn tạo ra một trái đất thẩm mỹ riêng rẽ nhập thơ Xuân Diệu. Xuân Diệu ví bản thân như "con chim tới từ xứ kỳ lạ ngứa cổ hát chơi", tuy nhiên cơ nên là giờ hát thiết buông tha nồng thắm cho tới "vỡ cổ".

Ông kêu gọi:

Mở mồm vàng và hãy thưa yêu thương tôi
Dù chỉ nhập một phút nhưng mà thôi.

(Mời yêu)

Ông khẩn khoản xin:

Và hãy yêu thương tôi một giờ cũng đủ
Một giây cũng cam, một chút ít cũng đành.

(Lời thơ nhập tập dượt gửi hương)

Ông yêu cầu hỏi:

Hãy sát song đầu! Hãy kề song ngực
Hãy trộn nhau song mái đầu ngắn ngủi dài
Những cánh tay hãy quấn riết song vai
Hãy dưng cả thương yêu lên sóng mắt
Hãy mật thiết những cặp môi gắn chặt

(Xa cách)

Ông khát khao được "ôm", được "ghì", được "say", được "cắn"... Tất cả này là bộc lộ của một khát vọng sinh sống mạnh mẽ, khát vọng ấy bộc lộ triệu tập nhất ở thương yêu. Cảm hứng thương yêu là hứng thú chủ yếu của thơ Xuân Diệu trước Cách mạng mon Tám. Ông sở hữu tuyên ngôn thơ về thương yêu một cơ hội công khai minh bạch, nâng thương yêu trở nên triết lí sống:

Làm sao sinh sống được nhưng mà ko yêu
Không ghi nhớ ko thương một kẻ nào

(Bài thơ tuổi tác nhỏ)

Xem thêm: phim mãi mãi tuổi thanh xuân tập cuối

Nhà thơ ý niệm thương yêu như "là phần tuyệt nhất của cuộc đời" nhưng mà loài người không thể không có được. Nhà thơ viết lách về thương yêu với những cung bậc không giống nhau. Cảm xúc thương yêu nhập thơ Xuân Diệu mạnh mẽ, đậm nồng tuy nhiên thực tình và mới nhất mẻ. Đó là 1 thương yêu thực sự, ko nghiêng theo nhục cảm nhưng mà hài hòa và hợp lý, vô cùng trần mặc dù thế cũng khá lí tưởng, vô cùng nhục thể tuy nhiên cũng khá linh tính. Nói như Nguyễn Đăng Mạnh: "Xuân Diệu ko ý niệm thương yêu chỉ là việc gửi gắm cảm xác thịt mà còn phải là việc gửi gắm cảm của những vong hồn nhưng mà đấy mới nhất là cái khát vọng tối đa, cái đích tối đa nhập tình yêu".

Biển đắng ko nguôi nỗi khát thèm
Nên khi môi tớ kề mồm thắm
Trời ơi, tớ mong muốn tợp hồn em

(Vô biên)

Nhưng sát bên những xúc cảm nồng thắm của lòng ham sinh sống, thơ Xuân Diệu cũng tràn trề oái oăm và thảm kịch. Càng thực tình, si mê, càng thèm khát được gửi gắm cảm với đời thì sẽ càng đơn độc và xa xăm cách:

Em là em, anh vẫn chính là anh
Có thể nào là qua chuyện Vạn Lý ngôi trường thành
Của nhì dải ngân hà chứa chấp ăm ắp kín đáo.

Cảm giác đơn độc nhập thơ Xuân Diệu thiệt ngấm thía: "Tôi như con cái nai bị chiều tấn công lưới". Cái tôi đơn độc, trơ khấc cũng là 1 hình tượng thơ vượt trội của Xuân Diệu trước Cách mạng Tháng Tám. Cô đơn trong cả khi tưởng chừng như niềm hạnh phúc ở ngay gần kề:

Trăng sáng sủa, trăng xa xăm, trăng rộng lớn quá
Hai người, tuy nhiên chẳng bớt trơ khấc.

(Trăng)

Một nỗi sầu domain authority diết tràn ngập tâm hồn:

Gió sáng sủa cất cánh về đua sĩ nhớ
Thương ai ko biết đứng buồn trăng.

(Buồn trăng)

Tác fake Thi nhân nước Việt Nam vẫn khái quát: "Đời tất cả chúng ta ở trong khoảng chữ tôi. Mất chiều rộng tớ thăm dò bề thâm thúy. Nhưng càng lên đường thâm thúy càng thấy lạnh". Nhận xét cơ nhịn nhường như vượt trội mang lại Xuân Diệu:

Em kinh khủng lắm giá chỉ băng tràn từng nẻo
Trời ăm ắp trăng lạnh giá buốt xương da

(Lời kĩ nữ)

Cuối nằm trong loài người thèm khát yêu thương ấy cũng chính là loài người lạc bước:

Lòng tớ là 1 trận mưa lũ
Đã gặp gỡ lòng em là lá khoai

(Nước sụp lá khoai)

Trong cái xã hội xám phun ấy, Xuân Diệu ko tìm ra niềm gửi gắm cảm nào là. Đó cũng chính là thảm kịch lớn số 1 nhập thơ tình Xuân Diệu trước Cách mạng Tháng Tám. Nhà thơ cũng ý thức được rằng nhập cái xã hội nhưng mà "cơm áo ko đùa với khách hàng thơ" thì:

Xem thêm: lịch thi đấu ngoại hạng anh 2016 17

Ta như cô khách hàng khoảng tầm đìu hiu
Đã gặp gỡ chiều hôm, lại bước liều
Muốn trốn sầu đơn muôn vạn kiếp
Lại thăm dò rơi mạc của thương yêu.

(Nước sụp lá khoai)

Do vậy thơ ông ăm ắp những trằn trọc, tiếc nuối về những phút trao yêu thương sao quá ngắn ngủi ngủi, về "tuổi trẻ con chẳng nhì chuyến thắm lại". Ông vô cùng mẫn cảm với việc thay đổi của những người đời "sự thiệt ngày hôm nay ko thiệt cho tới ngày mai", "đời trôi chảy lòng tớ ko vĩnh viễn". Điều cơ thực hiện Xuân Diệu hốt hoảng, tất tả vàng, thúc giục nhằm thăm dò hiểu và tận thưởng niềm hạnh phúc. Nhưng càng thăm dò tìm tòi càng đơn độc và tội nghiệp. Tấm lòng yêu thương mến cuộc sống thường ngày của Xuân Diệu vô cùng thiết buông tha tuy nhiên ko được thỏa mãn nhu cầu như chờ mong của tớ. Như vậy tạo ra dư âm thảm kịch nhập lời nói thơ, giọng điệu thơ của Xuân Diệu.